书黁公诗后(并叙)

宋代 苏轼
过加禄镇南二十五里大许店,休焉于逆旅祁宗祥家。 见壁上有幅纸题诗云:满院秋光浓欲滴,老僧倚杖青松侧。 只怪高声问不应,瞋余踏破苍苔色。 其后题云滏水僧宝黁。 宗祥谓余,此光黄间狂僧也。 年百三十,死于熙宁十年,既死,人有见之者。 宗祥言其异事甚多。 作是诗以识之。 黁公本名清戒,俗谓之戒和尚云。 黁公昔未化,来往淮山曲。 寿逾两甲子,气压诸尊宿。 但嗟浊恶世,不受龙象蹴。 我来不及见,怅望空遗躅。 霜颅隐白毫,锁骨埋青玉。 皆云似达摩,只履还天竺。 壁间余清诗,字势颇拔俗。 为吟五字偈,一洗凡眼肉。
guò jiā zhèn nán èr shí diàn   xiū yān zōng xiáng jiā  
jiàn shàng yǒu zhǐ shī yún   mǎn yuàn qiū guāng nóng   lǎo sēng zhàng qīng sōng  
zhǐ guài gāo shēng wèn yīng   chēn cāng tái  
hòu yún shuǐ sēng bǎo nún  
zōng xiáng wèi   guāng huáng jiān kuáng sēng  
nián bǎi sān shí   níng shí nián     rén yǒu jiàn zhī zhě  
zōng xiáng yán shì shén duō  
zuò shì shī shí zhī  
nún gōng běn míng qīng jiè   wèi zhī jiè shàng yún  
nún gōng wèi huà   lái wǎng huái shān  
shòu 寿 liǎng jiǎ   zhū zūn 宿  
dàn jiē zhuó è shì   shòu lóng xiàng  
lái jiàn   chàng wàng kōng zhuó  
shuāng yǐn bái háo   suǒ mái qīng  
jiē yún shì   zhī hái tiān zhú  
jiān qīng shī   shì  
wèi yín   fán yǎn ròu