舜韶新

宋代 郭子正
香满西风,催岁晚东篱,黄花争吐。嫩英细蕊,金艳繁、妆点高秋偏富。寒地花媒少,算自结、多情烟雨。每年年妆面,谢他拒霜相顾。 宝马王孙,休笑孤芳,陶令因谁,便思归去。负春何事,此恨惟、才子登高能赋。千古风流在,占定泛、重阳芳醑。堪吟看醉赏,何须杏园深处。
xiāng mǎn 西 fēng   cuī suì wǎn dōng   huáng huā zhēng nèn yīng ruǐ   jīn yàn fán zhuāng diǎn gāo qiū piān hán huā méi shǎo   suàn jié duō qíng yān měi nián nián zhuāng miàn   xiè shuāng xiāng
bǎo wáng sūn   xiū xiào fāng   táo lìng yīn shuí   biàn 便 guī chūn shì   hèn wéi cái dēng gāo néng qiān fēng liú zài   zhàn dìng fàn chóng yáng fāng kān yín kàn zuì shǎng   xìng yuán shēn chù