舜韶新

宋代 晁端礼
晨光射牖,新燕子、一一穿帘飞去。露晞鸳瓦,萧瑟风生琼宇。香篆烟消昼永,锁深院、留花半吐。映绛绡、冰雪肌肤,自是清凉无暑。 浮荣河用萦怀,冷笑看、车马喧喧尘土。地偏心远,终日何妨扃户。一枕江南好梦,泛孤棹、轻烟细雨。被数声、幽鸟惊回,砌下槐阴亭午。
chén guāng shè yǒu   xīn yàn zi chuān 穿 lián fēi yuān   xiāo fēng shēng qióng xiāng zhuàn yān xiāo zhòu yǒng   suǒ shēn yuàn liú huā bàn yìng jiàng xiāo bīng xuě   shì qīng liáng shǔ
róng yòng yíng huái 怀   lěng xiào kàn chē xuān xuān chén piān xīn yuǎn   zhōng fáng jiōng zhěn jiāng nán hǎo mèng   fàn zhào qīng yān bèi shù shēng yōu niǎo jīng huí   xià huái yīn tíng