书倪氏屋壁三首

唐代 贯休
茶烹绿乳花映帘,撑沙苦笋银纤纤。 窗中山色青翠粘,主人于我情无厌。 白桑红椹莺咽咽,面揉玉尘饼挑雪。 将为数日已一月,主人于我特地切。 水娇草媚掩山路,睡槎鸳鸯如画作。 春光霭霭忽已暮,主人刚地不放去。
chá pēng 绿 huā yìng lián   chēng shā sǔn yín xiān xiān
chuāng zhōng shān qīng cuì zhān   zhǔ rén qíng yàn
bái sāng hóng shèn yīng   miàn róu chén bǐng tiāo xuě
jiāng wéi shù yuè   zhǔ rén qiè
shuǐ jiāo cǎo mèi yǎn shān   shuì chá yuān yāng huà zuò
chūn guāng ǎi ǎi   zhǔ rén gāng fàng