书逆旅壁

宋代 陆游
百忧袭暮年,怀抱日骚屑。 虽云归故乡,何异万里客。 穷冬迫寒饿,凛有在陈厄。 驾言适近村,惨惨天欲雪。 人沽村市酒,马啮山坡麦。 旅炊杂沙土,得饱何暇择。 手皲若龟兆,面槁无人色。 士穷自其分,所幸全大节。 功名已甑堕,身世真瓦裂。 不学玉关人,饥鹰方夜掣。
bǎi yōu nián   huái 怀 bào sāo xiè
suī yún guī xiāng   wàn
qióng dōng hán è 饿   lǐn yǒu zài chén è
jià yán shì jìn cūn   cǎn cǎn tiān xuě
rén cūn shì jiǔ   niè shān mài
chuī shā   bǎo xiá
shǒu jūn ruò guī zhào   miàn gǎo rén
shì qióng fēn   suǒ xìng quán jié
gōng míng zèng duò   shēn shì zhēn liè
xué guān rén   yīng fāng chè