顺昌道中

元代 范梈
冉冉秋序高,劳劳客程促。如何霜霰交?不见原野肃。 颠崖绚夕红,古涧漾寒绿。非惟藤蔓敷,亦复芳气馥。 物生固有常,气候殊过续。以兹羸疾身,动往居瘴毒。 念彼闽村人,田稀口如粟。耕种上青云,妻孥力凉燠。 吁嗟公私弊,群需待其熟。安得廉耻吏?俾之食常足。 上以承恩光,下以厚风俗。丹心映皓首,我何自拘束?
rǎn rǎn qiū gāo   láo láo chéng shuāng xiàn jiāo   jiàn yuán
diān xuàn hóng   jiàn yàng hán 绿 fēi wéi téng wàn   fāng
shēng yǒu cháng   hòu shū guò léi shēn   dòng wǎng zhàng
niàn mǐn cūn rén   tián kǒu gēng zhòng shàng qīng yún   liáng
jiē gōng   qún dài shú ān lián chǐ   zhī shí cháng
shàng chéng ēn guāng   xià hòu fēng dān xīn yìng hào shǒu   shù