书磨崖碑後

宋代 黄庭坚
春风吹船著吾溪,扶藜上读中兴碑。 平生半世看墨本,摩挲石刻鬓成丝。 明皇不作苞桑计,颠倒四海由禄儿。 九庙不守乘舆西,万官已作鸟择栖。 抚军监国太子事,何乃趣取大物为? 事有至难天幸耳,上皇蹰蹐还京师。 内间张后色可否?外间李父颐指挥。 南内凄凉几苟活,高将军去事尤危。 臣结春秋二三策,臣甫杜鹃再拜诗。 安知忠臣痛至骨,世上但赏琼琚词。 同来野僧六七辈,亦有文士相追随。 断崖苍藓对立久,冻雨为洗前朝悲。 
chūn fēng chuī chuán zhù   shàng zhōng xīng bēi  
píng shēng bàn shì kàn běn   shí bìn chéng  
míng huáng zuò bāo sāng   diān dào hǎi yóu ér  
jiǔ miào shǒu shèng 西   wàn guān zuò niǎo  
jūn jiān guó tài shì   nǎi wèi  
shì yǒu zhì nán tiān xìng ěr   shàng huáng chú hái jīng shī  
nèi jiān zhāng hòu fǒu   wài jiān zhǐ huī  
nán nèi liáng gǒu huó   gāo jiāng jūn shì yóu wēi  
chén jié chūn qiū èr sān   chén juān zài bài shī  
ān zhī zhōng chén tòng zhì   shì shàng dàn shǎng qióng  
tóng lái sēng liù bèi   yǒu wén shì xiāng zhuī suí  
duàn cāng xiǎn duì jiǔ   dòng wèi qián cháo bēi     &   #   1   3   ;