述梦

宋代 王迈
午枕避尘嚣,梦乘银潢槎。好风吹衣袂,堕我天之涯。 群仙赴号召,骖凤来香车。一见如故旧,丝麟酌流霞。 或鞭石为羊,或握枣如瓜。中有汗漫生,盘礴埋丹砂。 谁言仙有道,挟术相矜夸。顾我亦可学,正坐一念差。 我笑谢之言,仙凡各有家。悠悠御风还,聚散如团沙。 绳床一欠伸,兹游真幻耶。咄咄置勿论,呼童煮新茶。
zhěn chén xiāo   mèng chéng yín huáng chá hǎo fēng chuī mèi duò   tiān zhī    
qún xiān hào zhào   cān fèng lái xiāng chē jiàn jiù   lín zhuó liú xiá    
huò biān shí wèi yáng   huò zǎo guā zhōng yǒu hàn màn shēng pán   mái dān shā    
shuí yán xiān yǒu dào   xié shù xiāng jīn kuā xué zhèng   zuò niàn chà    
xiào xiè zhī yán   xiān fán yǒu jiā yōu yōu fēng hái   sàn tuán shā    
shéng chuáng qiàn shēn   yóu zhēn huàn duō duō zhì lùn   tóng zhǔ xīn chá