书梅福殿壁二首

唐代 张乔
梅真从羽化,万古是须臾。此地名空在,西山云亦孤。 井痕平野水,坛级上春芜。纵有双飞鹤,年多松已枯。 一自白云去,千秋坛月明。我来思往事,谁更得长生。 雅韵磬钟远,真风楼殿清。今来为尉者,天下有仙名。
méi zhēn cóng huà   wàn shì míng kōng zài   西 shān yún
jǐng hén píng shuǐ   tán shàng chūn zòng yǒu shuāng fēi   nián duō sōng
bái yún   qiān qiū tán yuè míng lái wǎng shì   shuí gèng cháng shēng
yùn qìng zhōng yuǎn   zhēn fēng lóu diàn 殿 qīng jīn lái wèi wèi zhě   tiān xià yǒu xiān míng