疏梅二首
疏梅落寒晴,高柳暗春夕。
低星上苍寒,远钟韵澄寂。
颇私朝市间,更得阛阓僻。
且复罢经过,深泥溅马臆。
shū
疏
méi
梅
luò
落
hán
寒
qíng
晴
,
gāo
高
liǔ
柳
àn
暗
chūn
春
xī
夕
。
dī
低
xīng
星
shàng
上
cāng
苍
hán
寒
,
yuǎn
远
zhōng
钟
yùn
韵
chéng
澄
jì
寂
。
pǒ
颇
sī
私
cháo
朝
shì
市
jiān
间
,
gèng
更
dé
得
huán
阛
huì
阓
pì
僻
。
qiě
且
fù
复
bà
罢
jīng
经
guò
过
,
shēn
深
ní
泥
jiàn
溅
mǎ
马
yì
臆
。