塾楼春集次日和儿辈韵

宋代 卫宗武
伊耆嘘至和,薰播弥大地。 有声沸候禽,有色衒名卉。 丽景接川原,浩万历岁几。 于时不得乐,夫人自暴弃。 卑官徒劳人,忆昔续宾戏。 继忝隶部曹,厕迹於朝市。 未几乘汉鄣,归来从绮里。 誓当守衡茅,不复问行李。 方开陶径荒,遽惊周室燬。 时艰慨适逢,身存良自喜。 筑庐傍山栖,视家如客邸。 虽存蓬荜居,似为燕雀芘。 兹辰薄游衍,携友忘汝尔。 书楼舒远眺,林芳犹蜕委。 麦陇连蔬畦,青黄错成绮。 野色入杯棬,山光浮屐底。 阳春艳欲流,霁景浩无际。 献酬乐佳宾,续广赖吾子。 朝来补吟事,粗不忝诗礼。 顾余八十叟,忘我忘忘世。 醺余扶杖归,笑语喧童稚。 斯游固已适,未足穷乐意。 九峰苇可杭,相望在尺咫。 忧先天下忧,乐岂果在是。 忧乐存诸心,尚堪追禊事。
zhì   xūn  
yǒu shēng fèi hòu qín   yǒu xuàn míng huì  
jǐng jiē chuān yuán   hào wàn suì  
shí   rén bào  
bēi guān láo rén   bīn  
tiǎn cáo   cháo shì  
wèi chéng hàn zhāng   guī lái cóng  
shì dāng shǒu héng máo   wèn xíng  
fāng kāi táo jìng huāng   jīng zhōu shì huǐ  
shí jiān kǎi shì féng   shēn cún liáng  
zhù bàng shān   shì jiā  
suī cún péng   shì wèi yàn què  
chén báo yóu yǎn   xié yǒu wàng ěr  
shū lóu shū yuǎn tiào   lín fāng yóu tuì wěi  
mài lǒng lián shū   qīng huáng cuò chéng  
bēi quān   shān guāng  
yáng chūn yàn liú   jǐng hào  
xiàn chóu jiā bīn   guǎng 广 lài  
zhāo lái yín shì   tiǎn shī  
shí sǒu   wàng wàng wàng shì  
xūn zhàng guī   xiào xuān tóng zhì  
yóu shì   wèi qióng  
jiǔ fēng wěi háng   xiāng wàng zài chǐ zhǐ  
yōu xiān tiān xià yōu   guǒ zài shì  
yōu cún zhū xīn   shàng kān zhuī shì