书林景时墨竹二首 其一

明代 王恭
水墨扫金错,每惜柯丹丘。鹘兔互起落,复爱文湖州。 吴兴老人已仙去,纷纷作者谁能悟。石室流芳何处寻,壶丘羽客心偏苦。 虚白子,通仙灵,三湘雨色閒青青。皆山樵人酒半醒,晚风吹梦秋冥冥。 明朝飞上君山去,一曲璚箫龙为听。
shuǐ sǎo jīn cuò   měi dān qiū luò   ài wén zhōu    
xīng lǎo rén xiān   fēn fēn zuò zhě shuí néng shí shì liú fāng chǔ xún   qiū xīn piān    
bái   tōng xiān líng   sān xiāng xián qīng qīng jiē shān qiáo rén jiǔ bàn xǐng wǎn   fēng chuī mèng qiū míng míng    
míng cháo fēi shàng jūn shān   qióng xiāo lóng wèi tīng