书林

宋代 韩淲
卢仝五千卷,邺侯三万轴。二人书虽多,颠倒俱在腹。 吾当思其然,岂肯汎然读。李侯真名家,玉川惟破屋。 至今数唐贤,未易可追逐。谁谓柯山西,魏氏追望族。 衣冠照楼观,再世新卜筑。中有简编地,仍复种修竹。 斯远吾所敬,作记不碌碌。发挥书林趣,足以濯心目。 伟哉父子间,抱负如韫椟。要当大所施,致主锡民福。 想见翻经时,一下十行速。先得我心同,闻韶心忘肉。
tóng qiān juǎn   hòu sān wàn zhóu èr rén shū suī duō diān   dào zài    
dāng rán   kěn fàn rán hóu zhēn míng jiā   chuān wéi    
zhì jīn shù táng xián   wèi zhuī zhú shuí wèi shān wèi 西   shì zhuī wàng    
guān zhào lóu guàn   zài shì xīn zhù zhōng yǒu jiǎn biān réng   zhǒng xiū zhú    
yuǎn suǒ jìng   zuò huī shū lín   zhuó xīn    
wěi zāi jiān   bào yùn yào dāng suǒ shī zhì   zhǔ mín    
xiǎng jiàn fān jīng shí   xià shí háng xiān xīn tóng wén   sháo xīn wàng ròu