书梁山杨氏亭壁

宋代 李新
骑马黄尘本不知,作新轩榭发幽奇。缬云山色屏千曲,绣地花光春四时。 涤器讵须能赋客,力书自有起家儿。心肝呕出无空处,一宿相酬不废诗。
huáng chén běn zhī   zuò xīn xuān xiè yōu xié yún shān píng qiān   xiù huā guāng chūn shí
néng   shū yǒu jiā ér xīn gān ǒu chū kōng chù   xiǔ 宿 xiāng chóu fèi shī