蜀葵韵

宋代 王柏
亭亭弱干袅新凉,露浥精神导太阳。 紫粟绿房医士宝,黄裳紫袂道家妆。 宗华衣锦趋炎昼,蜀本鎔金耐素伤。 千古无人歌实德,骚人只解逐余香。
tíng tíng ruò gàn niǎo xīn liáng   jīng shén dǎo tài yang  
绿 fáng shì bǎo   huáng shang mèi dào jiā zhuāng  
zōng huá jǐn yán zhòu   shǔ běn róng jīn nài shāng  
qiān rén shí   sāo rén zhǐ jiě zhú xiāng