书柯丹丘墨竹并古木幽篁 其一

明代 王恭
凤箫吹断夜初澄,云叶离披玉露凝。绝胜洞庭凉月曙,数声瑶瑟度零陵。
fèng xiāo chuī duàn chū chéng   yún níng jué shèng dòng tíng liáng yuè shǔ   shù shēng yáo líng líng