书戒

宋代 陆游
我幼事父师,熟闻忠厚言,治身接物间,要使如春温。 鞭朴不可弛,此语实少恩。 但能交相爱,余亦何足论。 家贫赖奴婢,炊汲与应门,余力具茗药,夕饭或至昏。 有过尚当贳,况可使烦冤!出仕推此心,所乐在平反。 宁坐软弱废,促驾归丘园。 吾老死无日,作诗遗子孙。
yòu shì shī   shú wén zhōng hòu yán   zhì shēn jiē jiān   yào shǐ 使 chūn wēn
biān piáo chí   shí shǎo ēn
dàn néng jiāo xiāng ài   lùn
jiā pín lài   chuī yìng mén   míng yào   fàn huò zhì hūn
yǒu guò shàng dāng shì   kuàng shǐ 使 fán yuān   chū shì tuī xīn   suǒ zài píng fǎn
níng zuò ruǎn ruò fèi   jià guī qiū yuán
lǎo   zuò shī sūn