水友续辞 水芽儿

唐代 王质
我取友兮得水芽,荷花为娘藕为爷。不闻儿声闻水声,短埼长溆鸣奔沙。 霜欲飞,水欲归,所思兮不忍欺,东波南荡秋风稀。
yǒu shuǐ   huā wèi niáng ǒu wèi wén ér shēng wén shuǐ shēng duǎn   zhǎng míng bēn shā    
shuāng fēi   shuǐ guī   suǒ rěn   dōng nán dàng qiū fēng