睡意

宋代 梅尧臣
少时好睡常不足,上事亲尊日拘束。 夜吟朝诵无暂休,目胔生疮臂消肉。 今踰四十无所闻,又况丧妻仍独宿。 虚堂净扫焚清香,安寝都忘世间欲。 花时啼鸟不妨喧,清暑北窗聊避燠。 叶落夜雨声满阶,雪下晓寒低压屋。 四时自得兴味佳,岂必锵金与鸣玉。 万事易厌此不厌,真可养恬无夭促。 且梦庄周化蝴蝶,焉顾仲尼讥朽木。 人事几不如梦中,休用区区走荣禄。
shǎo shí hǎo shuì cháng   shàng shì qīn zūn shù  
yín cháo sòng zàn xiū   shēng chuāng xiāo ròu  
jīn shí suǒ wén   yòu kuàng sàng réng 宿  
táng jìng sǎo fén qīng xiāng   ān qǐn dōu wàng shì jiān  
huā shí niǎo fáng xuān   qīng shǔ běi chuāng liáo  
luò shēng mǎn jiē   xuě xià xiǎo hán  
shí xìng wèi jiā   qiāng jīn míng  
wàn shì yàn yàn   zhēn yǎng tián yāo  
qiě mèng zhuāng zhōu huà dié   yān zhòng xiǔ  
rén shì mèng zhōng   xiū yòng zǒu róng