睡燕

元代 谢宗可
补巢衔罢落花泥,困顿东风倦翼低。 金屋昼长随蝶化,雕梁春尽怕莺啼。 魂飞汉殿人应老,梦入乌衣路转迷。 却怪卷帘人唤醒,小桥深巷夕阳西。
cháo xián luò huā   kùn dùn dōng fēng juàn  
jīn zhòu cháng suí dié huà   diāo liáng chūn jìn yīng  
hún fēi hàn diàn 殿 rén yīng lǎo   mèng zhuǎn  
què guài juàn lián rén huàn xǐng   xiǎo qiáo shēn xiàng yáng 西