水仙花篇

宋代 徐玑
成阵风作车,宓妃波为茵。 良夕忽会过,明月寒铺银。 环佩凌秋空,笙箫亦具陈。 何以慰寥廓,乐此相知新。 采珠拾翠羽,言笑生华春。 赠以金琅玕,捧以白玉人。 酌醴动芳气,妙与兰茝纫。 欢娱有聚散,美宝无贱珍。 至今寒花种,清彻莹心神。 霜皑众卉藁,孤媚良舒伸。 杜鹃望帝魂,啼血何嚣嚣。 妃子眠海棠,荒湎焉足邻。 i姮女手栽桂,光彩相依因。 故知蓬瀛姿,不染纤点尘。
chéng zhèn fēng zuò chē   fēi wèi yīn  
liáng huì guò   míng yuè hán yín  
huán pèi líng qiū kōng   shēng xiāo chén  
wèi liáo kuò   xiāng zhī xīn  
cǎi zhū shí cuì   yán xiào shēng huá chūn  
zèng jīn láng gān   pěng bái rén  
zhuó dòng fāng   miào lán chǎi rèn  
huān yǒu sàn   měi bǎo jiàn zhēn  
zhì jīn hán huā zhǒng   qīng chè yíng xīn shén  
shuāng ái zhòng huì gǎo   mèi liáng shū shēn  
juān wàng hún   xuè xiāo xiāo  
fēi mián hǎi táng   huāng miǎn yān lín  
  i i héng shǒu zāi   guì guāng cǎi xiāng yīn
zhī péng yíng 姿   rǎn xiān diǎn chén