水仙花分韵得鸿字

宋代 刘学箕
借水开花体态丰,获畦寒日玉珑{左王右忽}。 素槃黄珏清尊并,绿箸青簪白发同。 楚楚凌波明振鹭,翩翩遵渚洁飞鸿。 断肠莫赋招魂句,我政怜渠趣未穷。
jiè shuǐ kāi huā tài fēng   huò hán lóng   { zuǒ wáng yòu   }  
pán huáng jué qīng zūn bìng   绿 zhù qīng zān bái tóng  
chǔ chǔ líng míng zhèn   piān piān zūn zhǔ jié fēi hóng 鸿  
duàn cháng zhāo hún   zhèng lián wèi qióng