水仙花二首 其一

明代 释函是
姑射仙人下彩虹,绿裳霓袖隐芳丛。性从水石馀香腻,质合冰霜解色空。 寒夜无人应入月,晓窗孤影易乘风。相看只有閒云鹤,玄赏都疑在镜中。
shè xiān rén xià cǎi hóng   绿 shang xiù yǐn fāng cóng xìng cóng shuǐ shí xiāng   zhì bīng shuāng jiě kōng
hán rén yīng yuè   xiǎo chuāng yǐng chéng fēng xiāng kàn zhǐ yǒu xián yún   xuán shǎng dōu zài jìng zhōng