水仙初花

宋代 方岳
丛丛低绿玉参差,抱瓮春畦手自冶。 地暖乍离烟雨气,岁寒不改雪霜姿。 太真妃以香为骨,虢国人嫌粉涴眉。 莫道秋崖无造化,解令朽壤出神奇。
cóng cóng 绿 cēn   bào wèng chūn shǒu  
nuǎn zhà yān   suì hán gǎi xuě shuāng 姿  
tài zhēn fēi xiāng wèi   guó guó rén xián fěn méi  
dào qiū zào huà   jiě lìng xiǔ rǎng chū shén