水退小园散步时垂替感赋

宋代 董嗣杲
移来菊本已成丛,潦退园篱失笑空。 梦蝶自应知境幻,问牛谁谓可年丰。 渺茫天地浮秋水,寂压溪山截暮虹。 蛩咽莫禁莎砌湿,万愁愁付酒杯中。
lái běn chéng cóng   lǎo tuì 退 yuán shī xiào kōng  
mèng dié yīng zhī jìng huàn   wèn niú shuí wèi nián fēng  
miǎo máng tiān qiū shuǐ   shān jié hóng  
qióng yàn jìn shā shī 湿   wàn chóu chóu jiǔ bēi zhōng