水宿闻雁

唐代 李益
早雁忽为双,惊秋风水窗。夜长人自起,星月满空江。
zǎo yàn wèi shuāng   jīng qiū fēng shuǐ chuāng cháng rén   xīng yuè mǎn kōng jiāng