谁氏子

唐代 韩愈
非痴非狂谁氏子,去入王屋称道士。白头老母遮门啼, 挽断衫袖留不止。翠眉新妇年二十,载送还家哭穿市。 或云欲学吹凤笙,所慕灵妃媲萧史。又云时俗轻寻常, 力行险怪取贵仕。神仙虽然有传说,知者尽知其妄矣。 圣君贤相安可欺,乾死穷山竟何俟。呜呼余心诚岂弟, 愿往教诲究终始。罚一劝百政之经,不从而诛未晚耳。 谁其友亲能哀怜,写吾此诗持送似。
fēi chī fēi kuáng shuí shì zi   wáng chēng dào shì bái tóu lǎo zhē mén  
wǎn duàn shān xiù liú zhǐ cuì méi xīn nián èr shí   zǎi sòng huán jiā chuān 穿 shì
huò yún xué chuī fèng shēng   suǒ líng fēi xiāo shǐ yòu yún shí qīng xún cháng  
xíng xiǎn guài guì shì shén xiān suī rán yǒu chuán shuō   zhī zhě jǐn zhī wàng
shèng jūn xián xiàng ān   qián qióng shān jìng xīn chéng kǎi  
yuàn wǎng jiào huì jiū zhōng shǐ quàn bǎi zhèng zhī jīng   cóng ér zhū wèi wǎn ěr
shuí yǒu qīn néng āi lián   xiě shī chí sòng