水诗

明代 祝允明
雨漫天兮天不得见。水漫地兮地不得践。烝人不粒兮桑田变。 神仙老死佛入灭,伯禹乘龙,仲尼乘筏。出八极兮睨洚淫而不即。 公无渡河兮公既没。妇逐狂夫,与子偕溺。青山推,鳌足断,蛟蛇腾拿,万物错乱。 厥初天一兮生水,其载与天地兮为终始。
màn tiān tiān jiàn shuǐ màn jiàn zhēng rén sāng tián biàn      
shén xiān lǎo miè   chéng lóng   zhòng chéng chū jiàng yín ér    
gōng gōng méi zhú kuáng   zi xié qīng shān tuī áo   duàn jiāo shé   téng wàn   cuò luàn      
jué chū tiān shēng shuǐ   zài tiān wèi zhōng shǐ