睡起又得和篇

宋代 释德洪
幽梦惊回烟雾帐,清泉起弄雪花盆。风檐斜日一区蚊,淮水雨开萦练净。 钟山云卷露龙蹲,痴禅刚道属乾坤。绿发笔端能吐凤,雪髯胸次尚盘霓。 道山归去定何时,身外声名徒暴曜。梦中忧患自临巇,乌靴长恨涴尘泥。
yōu mèng jīng huí yān zhàng   qīng quán nòng xuě huā pén fēng yán xié wén huái   shuǐ kāi yíng liàn jìng    
zhōng shān yún juǎn lóng dūn   chī chán gāng dào shǔ qián kūn 绿 duān néng fèng xuě   rán xiōng shàng pán    
dào shān guī dìng shí   shēn wài shēng míng bào yào mèng zhōng yōu huàn lín   xuē cháng hèn chén