睡起晏坐

唐代 白居易
后亭昼眠足,起坐春景暮。新觉眼犹昏,无思心正住。 澹寂归一性,虚闲遗万虑。了然此时心,无物可譬喻。 本是无有乡,亦名不用处。行禅与坐忘,同归无异路。
hòu tíng zhòu mián   zuò chūn jǐng xīn jué yǎn yóu hūn   xīn zhèng zhù
dàn guī xìng   xián wàn liǎo rán shí xīn  
běn shì yǒu xiāng   míng yòng chǔ xíng chán zuò wàng   tóng guī