睡起

宋代 文天祥
空堂孤影起闻鸡,风起高楼鼓角悲。 江海无情游子倦,岁年如梦美人迟。 平生管鲍成何事,千古夷齐在一时。 坐久日斜庭木落,浮云灭没漏朝曦。
kōng táng yǐng wén   fēng gāo lóu jiǎo bēi
jiāng hǎi qíng yóu juàn   suì nián mèng měi rén chí
píng shēng guǎn bào chéng shì   qiān zài shí
zuò jiǔ xié tíng luò   yún miè lòu cháo