睡起

宋代 谢逸
地僻市声远,林深荒径迷。家贫惟饭豆,肉贵但羹藜。 假贷烦邻里,经营愧老妻。曲肱聊自乐,午梦破鸣鸡。
shì shēng yuǎn   lín shēn huāng jìng jiā pín wéi fàn dòu ròu   guì dàn gēng    
jiǎ dài fán lín   jīng yíng kuì lǎo gōng liáo   mèng míng