睡起

宋代 陆游
虚堂四檐竹修修,朱夏正午如高秋。 八尺风漪云碧裯,一榻宽如禹九州。 屈信展转俱自由,息以两踵无与喉。 世方窘若鱼吞钩,我独超然鹰脱韝。 一物不向灵台留,非睡非觉以神游。 青城紫阁多朋俦,相逢握手笑不休。
táng yán zhú xiū xiū   zhū xià zhēng gāo qiū  
chǐ fēng yún chóu   kuān jiǔ zhōu  
xìn zhǎn zhuǎn yóu   liǎng zhǒng hóu  
shì fāng jiǒng ruò tūn gōu   chāo rán yīng tuō gōu  
xiàng líng tái liú   fēi shuì fēi jué shén yóu  
qīng chéng duō péng chóu   xiāng féng shǒu xiào xiū