睡起

宋代 陆游
不恨无人到野堂,惟将美睡答年光。 风经荷叶翻翻绿,雨湿松枝细细香。 薄俗空成士龙笑,长歌未尽接舆狂。 掬泉弄石翛然晚,又得今年一夏凉。
hèn rén dào táng   wéi jiāng měi shuì nián guāng
fēng jīng fān fān 绿   shī 湿 sōng zhī xiāng
báo kōng chéng shì lóng xiào   cháng wèi jǐn jiē kuáng
quán nòng shí xiāo rán wǎn   yòu jīn nián xià liáng