睡起

唐代 韩偓
睡起墙阴下药阑,瓦松花白闭柴关。断年不出僧嫌癖, 逐日无机鹤伴闲。尘土莫寻行止处,烟波长在梦魂间。 终撑舴艋称渔叟,赊买湖心一崦山。
shuì qiáng yīn xià yào lán   sōng huā bái chái guān duàn nián chū sēng xián  
zhú bàn xián chén xún xíng zhǐ chù   yān cháng zài mèng hún jiān
zhōng chēng měng chēng sǒu   shē mǎi xīn yān shān