水木明瑟园阻归

唐代 全祖望
昨困矣蒸甚,鸣鸠唤奈何。中宵喧旅梦,惊浪出林阿。 乍息怦怦累,如传踏踏歌。晓来看池水,新涨半篙多。 岂是山灵意,勾留游子鞿。雨呼公莫渡,风唱客无归。 花信行将尽,涛声不可矶。浮屠休见诮,三宿戒多违。 主人应念我,带水隔遥村。不惜淹三径,其谁共一尊。 空庭闻鸟语,清思落苔痕。明日应相见,新诗好共论。
zuó kùn zhēng shén   míng jiū huàn nài zhōng xiāo xuān mèng   jīng làng chū lín ē
zhà pēng pēng lèi   chuán xiǎo lái kàn chí shuǐ   xīn zhǎng bàn gāo duō
shì shān líng   gōu liú yóu gōng   fēng chàng guī
huā xìn xíng jiāng jǐn   tāo shēng xiū jiàn qiào   sān xiǔ 宿 jiè duō wéi
zhǔ rén yīng niàn   dài shuǐ yáo cūn yān sān jìng   shuí gòng zūn
kōng tíng wén niǎo   qīng luò tái hén míng yīng xiāng jiàn   xīn shī hǎo gòng lùn