水木明瑟园古藤歌

唐代 全祖望
昔我游京华,及见三古藤。其一尚书省,犹传文定旧都厅。 俄而吴回降,嘻嘻出出寒灰零。其一海波街,尚署金风老子名。 俄而富媪震,横裂活埋归杳冥。其一合肥邸,五传槐棘相因仍。 临川侍郎下我榻,喁喁于于和诗百辈赢。十年落拓湖海上,春明存殁百感增。 惊见天平谷口双峥嵘,古根诘屈穿山出,酝酿洞庭七十二峰之精灵。 踞地先成偃卧形,老罴当道群貉屏。欲上不上意磅礴,忽然蹶起势骞腾。 百转千蟠故作态,低头下瞰纷长缨。其心时复吐云气,其干将无闻铜腥。 其杪迎风舞拂拂,大垂小垂都珑玲。就中倏生数直干,岸然如弦复如绳。 空所依旁冉冉升,此尤怪绝得未曾。浙中绣谷亭前一本差相亚,细校犹疑殊尹邢。 主人选佳木,插架三十楹。蜿蜒循蒿径,亦以曲折成。 入门未窥诸坞绿,蔽天已见十丈青。频年三过此,所惜未与花期丁。 是藤不花亦复佳,磥砢高节谁抗衡,老我感旧空怔营。
yóu jīng huá   jiàn sān téng shàng shū shěng   yóu chuán wén dìng jiù tīng
é ér huí jiàng   chū chū hán huī líng hǎi jiē   shàng shǔ jīn fēng lǎo zi míng
é ér ǎo zhèn   héng liè huó mái guī yǎo míng féi   chuán huái xiāng yīn réng
lín chuān shì láng xià   yóng yóng shī bǎi bèi yíng shí nián luò tuò hǎi shàng   chūn míng cún bǎi gǎn zēng
jīng jiàn tiān píng kǒu shuāng zhēng róng   gēn chuān 穿 shān chū   yùn niàng dòng tíng shí èr fēng zhī jīng líng
xiān chéng yǎn xíng   lǎo dāng dào qún háo píng shàng shàng páng   rán jué shì qiān téng
bǎi zhuǎn qiān pán zuò tài   tóu xià kàn fēn cháng yīng xīn shí yún   gàn jiàng wén tóng xīng
miǎo yíng fēng   chuí xiǎo chuí dōu lóng líng jiù zhōng shū shēng shù zhí gàn   àn rán xián shéng
kōng suǒ páng rǎn rǎn shēng   yóu guài jué wèi céng zhè zhōng xiù tíng qián běn chà xiāng   xiào yóu shū yǐn xíng
zhǔ rén xuǎn jiā   chā jià sān shí yíng wān yán xún hāo jìng   zhé chéng
mén wèi kuī zhū 绿   tiān jiàn shí zhàng qīng pín nián sān guò   suǒ wèi huā dīng
shì téng huā jiā   lěi gāo jié shuí kàng héng   lǎo gǎn jiù kōng zhēng yíng