水磨亭子

宋代 欧阳修
多病山斋厌郁蒸,经时久不到东城。 新荷出水双飞鹭,乔木成阴百啭◇。 载酒未妨佳客醉,凭高仍见老农耕。 史君自有林泉趣,不用丝篁乱水声。
duō bìng shān zhāi yàn zhēng   jīng shí jiǔ dào dōng chéng
xīn chū shuǐ shuāng fēi   qiáo chéng yīn bǎi zhuàn  
zài jiǔ wèi fáng jiā zuì   píng gāo réng jiàn lǎo nóng gēng
shǐ jūn yǒu lín quán   yòng huáng luàn shuǐ shēng