水龙吟 竹翁又谱此咏白秋海棠,因亦同作。

清代 俞樾
海棠本是神仙,春风金屋藏佳丽。何来异种,墙根砌畔,雨中烟里。 瘦影堪怜,脂痕尽涤,自然娇媚。想当年思妇,抛残玉箸,原不是、灵芸泪。 堪笑秋容犹绮。抱幽心、谁同高致。昂然绛帻,翩然金凤,纷罗庭际。 素女冰姿,红儿艳品,赏心谁寄。只词人、妙笔摹将冷格,写银光纸。
hǎi táng běn shì shén xiān   chūn fēng jīn cáng jiā lái zhǒng qiáng   gēn pàn   zhōng yān    
shòu yǐng kān lián   zhī hén jǐn   rán jiāo mèi xiǎng dāng nián pāo   cán zhù yuán   shì líng yún lèi      
kān xiào qiū róng yóu bào yōu xīn shuí tóng gāo zhì áng rán jiàng piān rán jīn   fèng fēn luó tíng          
bīng 姿   hóng ér yàn pǐn   shǎng xīn shuí zhǐ rén miào jiāng lěng xiě yín   guāng zhǐ