水龙吟 舟中望阕

明代 汪洋
伏城暗雨飞来,柔条竞向风前折。轻烟漾瓦,江船抛浪,星萍执别。 锈染危栏,孤灯罩我,冷愁如铁。梦拿云千里,醒时还见,明镜里、馀萧瑟。 不信壮怀空设。怕衿前、洞箫吹裂。苍山一壁,断云千缕,秋声呜咽。 见说青衫,依然江海,鬓毛偷雪。望高城迭阁,市喧如昼,有光明灭。
chéng àn fēi lái   róu tiáo jìng xiàng fēng qián zhé qīng yān yàng   jiāng chuán pāo làng   xīng píng zhí bié
xiù rǎn wēi lán   dēng zhào   lěng chóu tiě mèng yún qiān   xǐng shí hái jiàn   míng jìng xiāo
xìn zhuàng huái 怀 kōng shè jīn qián dòng xiāo chuī liè cāng shān   duàn yún qiān   qiū shēng
jiàn shuō qīng shān   rán jiāng hǎi   bìn máo tōu xuě wàng gāo chéng dié   shì xuān zhòu   yǒu guāng míng miè