水龙吟 至顺癸酉九日秋与亭赋

元代 许有壬
一亭飞出层霄,昔人似为登高办。双眸千里,茫茫宇宙,滔滔江汉。一片秋光,青山红树,断云斜雁。想人生尘世,难逢开口,但酬节、何多汉。细数年年今日,误清欢、半因羁宦。迩来心事,无惭猿鹤,更齐鹏*。华发新添,黄花任笑,乌纱频岸。且一尊倾倒,不须醉后,把茱萸看。
tíng fēi chū céng xiāo   rén shì wèi dēng gāo bàn shuāng móu qiān   máng máng zhòu   tāo tāo jiāng hàn piàn qiū guāng   qīng shān hóng shù   duàn yún xié yàn xiǎng rén shēng chén shì   nán féng kāi kǒu   dàn chóu jié duō hàn shǔ nián nián jīn   qīng huān bàn yīn huàn ěr lái xīn shì   cán yuán   gèng péng   *。 huá xīn tiān   huáng huā rèn xiào   shā pín àn qiě zūn qīng dǎo   zuì hòu   zhū kàn