水龙吟 之禾木,宿大黑湖毡帐

明代 汪洋
雪峰欲破斜阳,天风捲稗添岑寂。山悬马径,霞湮霜树,夜氛暗织。 毡裹灯微,炉煎梦冷,恍乘虚舴。便裁取浮生,空馀烟雾,听还是、涛千尺。 明日又多萍迹。历重山、耸成潮汐。银河飞灺,征鸿冲暝,月痕如溺。 指隙红情,天涯况味,秋声将默。怅无声应有,苍茫一片,荡江湖色。
xuě fēng xié yáng   tiān fēng juǎn bài tiān cén shān xuán jìng xiá   yān shuāng shù   fēn àn zhī    
zhān guǒ dēng wēi   jiān mèng lěng   huǎng chéng biàn cái 便 shēng kōng   yān tīng   hái shì tāo qiān chǐ      
míng yòu duō píng chóng shān sǒng chéng cháo yín fēi xiè zhēng hóng chōng   míng yuè 鸿 hén          
zhǐ hóng qíng   tiān kuàng wèi   qiū shēng jiāng chàng shēng yīng yǒu cāng   máng piàn dàng   jiāng