水龙吟(再和)

宋代 李曾伯
天涯舍我先归,还知我以何时去。浮生萍梗,南辕北旆,之吴之楚。岂偶然哉,祗堪一笑,无庸多语。向临岐赋别,丁宁祝望,竿百尺、进一步。 其奈头颅如许。更藩篱、穴犹据虎。良机一失,付之谁手,探囊堪取。君对天庭,上咨西事,历陈条绪。问相如、汉指来宣,果何益、亦何苦。
tiān shě xiān guī   hái zhī shí shēng píng gěng   nán yuán běi pèi   zhī zhī chǔ ǒu rán zāi   zhī kān xiào   yōng duō xiàng lín bié   dīng níng zhù wàng   gān 竿 bǎi chǐ jìn
nài tóu gèng fān xué yóu liáng shī   zhī shuí shǒu   tàn náng kān jūn duì tiān tíng   shàng 西 shì   chén tiáo wèn xiàng hàn zhǐ lái xuān   guǒ