水龙吟(寓兴和巽吾韵)

宋代 刘辰翁
何须银烛红妆,菜花总是曾留处。流觞事远,绕梁歌断,题红人去。绕蝶东墙,啼莺修竹,疏蝉高树。叹一春风雨,归来抱膝,怀往昔、自凄楚。 遥望东门柳下,梦参差,欲归幽路。断红芳草,连空积水,凭杭坠雾。水洗铜驼,天清华表,升平重遇。但相如老去,江淹才尽,有何人赋。
yín zhú hóng zhuāng   cài huā zǒng shì céng liú chǔ liú shāng shì yuǎn   rǎo liáng duàn   hóng rén rào dié dōng qiáng   yīng xiū zhú   shū chán gāo shù tàn chūn fēng   guī lái bào   huái 怀 wǎng chǔ
yáo wàng dōng mén liǔ xià   mèng cēn   guī yōu duàn hóng fāng cǎo   lián kōng shuǐ   píng háng zhuì shuǐ tóng tuó   tiān qīng huá biǎo   shēng píng zhòng dàn xiàng lǎo   jiāng yān cái jìn   yǒu rén