水龙吟(云意)

宋代 高观国
旧家心绪如云,乍舒乍卷初无定。西郊载雨,东城隔雾,还开晴景。爱恼花阴,喜移月地,朦胧清影。任无心有意,溶溶曳曳,萧散处、有谁问。 朝暮如今难准。枉教他、惜春人恨。远峰依旧,前踪何在,有时愁凝。此兴飘然,不妨吹断,一川轻暝。待良宵,再入高唐梦里,觅巫阳信。
jiù jiā xīn yún   zhà shū zhà juǎn chū dìng 西 jiāo zài   dōng chéng   hái kāi qíng jǐng ài nǎo huā yīn   yuè   méng lóng qīng yǐng rèn xīn yǒu   róng róng   xiāo sàn chǔ yǒu shuí wèn
zhāo jīn nán zhǔn wǎng jiào chūn rén hèn yuǎn fēng jiù   qián zōng zài   yǒu shí chóu níng xīng piāo rán   fáng chuī duàn   chuān qīng míng dài liáng xiāo   zài gāo táng mèng   yáng xìn