水龙吟·玉龙飞下残鳞

宋代 李曾伯
玉龙飞下残鳞,千岩万壑皆填委。乾坤一色,不知身隔,蓬莱几里。疑是瑶英,盛开元圃,被风敲碎。倚危楼极目,长江渺处,浑错认、沙鸥起。 依约青帘遥指。记山家、酒香无比。访梅江路,何时归唤,小苍长耳。孙案袁门,不妨高卧,足娱书史。且摩挲霜鬓,嘲吟冰筋,共荆人喜。
lóng fēi xià cán lín   qiān yán wàn jiē tián wěi qián kūn   zhī shēn   péng lái shì yáo yīng   shèng kāi yuán   bèi fēng qiāo suì wēi lóu   cháng jiāng miǎo chù   hún cuò rèn shā ōu
yuē qīng lián yáo zhǐ shān jiā jiǔ xiāng fǎng 访 méi jiāng   shí guī huàn   xiǎo cāng cháng ěr sūn àn yuán mén   fáng gāo   shū shǐ qiě shuāng bìn   cháo yín bīng jīn   gòng jīng rén