水龙吟·有人独立空山

宋代 吴文英
有人独立空山,翠髯未觉霜颜老。新香秀粒,浓光绿浸,千年春小。布影参旗,障空云盖,沈沈秋晓。驷苍虬万里,笙吹凤女,骖飞乘、天风袅。般巧。霜斤不到。汉游仙、相从最早。皴鳞细雨,层阴藏月,朱弦古调。问讯东桥,故人南岭,倚天长啸。待凌霄谢了,山深岁晚,素心才表。
yǒu rén kōng shān   cuì rán wèi jué shuāng yán lǎo xīn xiāng xiù   nóng guāng 绿 jìn   qiān nián chūn xiǎo yǐng cān   zhàng kōng yún gài   shěn shěn qiū xiǎo cāng qiú wàn   shēng chuī fèng   cān fēi chéng tiān fēng niǎo bān qiǎo shuāng jīn dào hàn yóu xiān xiāng cóng zuì zǎo cūn lín   céng yīn cáng yuè   zhū xián diào wèn xùn dōng qiáo   rén nán lǐng   tiān cháng xiào dài líng xiāo xiè le   shān shēn suì wǎn   xīn cái biǎo