水龙吟 咏扬州明月楼

元代 贯云石
晚来碧海风沉,满楼明月留人住。璚花香外,玉笙初响,修眉如妒。 十二阑干,等闲隔断,人间风雨。望画桥檐影,紫芝尘暖,又唤起、登临趣。 回首西山南浦。问云物、为谁掀舞。关河如此,不须骑鹤,尽堪来去。 月落潮平,小衾梦转,已非吾土。且从容对酒,龙香涴茧,写平山赋。
wǎn lái hǎi fēng chén   mǎn lóu míng yuè liú rén zhù qióng huā xiāng wài   shēng chū xiǎng xiū   méi    
shí èr lán gān   děng xián duàn   rén jiān fēng wàng huà qiáo yán yǐng   zhī chén nuǎn yòu   huàn dēng lín      
huí shǒu 西 shān nán wèn yún wèi shuí xiān guān   jǐn kān lái          
yuè luò cháo píng   xiǎo qīn mèng zhuǎn   fēi qiě cóng róng duì jiǔ lóng   xiāng jiǎn xiě   píng shān