水龙吟 咏绣毯花

清代 陈维崧
洞天云海沈沈,琼扉小辟银毬坠。乱抛下界,细黏枝上,轻飏斜缀。 刀剪无声,裁缝灭迹,粉搓雪腻。笑墙头柳絮,成团打块,学娇样,终难似。 谁把一规圆月,破工夫、玲珑划碎。玉栏干外,映来一色,亭亭常在。 绝代璚姿,明妆自好,胭脂都退。被佳人折下,红尖戏蹴,向秋千背。
dòng tiān yún hǎi shěn shěn   qióng fēi xiǎo yín qiú zhuì luàn pāo xià jiè   nián zhī shàng qīng   yáng xié zhuì    
dāo jiǎn shēng   cái féng miè   fěn cuō xuě xiào qiáng tóu liǔ chéng   tuán kuài xué   jiāo yàng zhōng   nán shì    
shuí guī yuán yuè   gōng líng lóng huà suì lán gān wài yìng lái   tíng tíng   cháng zài      
jué dài qióng 姿   míng zhuāng hào   yān zhī dōu tuì 退 bèi jiā rén zhé xià hóng   jiān xiàng   qiū qiān bèi