水龙吟 咏梅

明代 杨慎
汉宫娇额涂黄,风流早露春消息。铅华莹雪,冰肌照水,盈盈无力。 弄影轻颦,向人微笑,芳心谁识。对珠帘不掩,绮窗半露,嫣然一笑倾国。 最恨昏黄月黑。迷花丛、枝南枝北。寿阳妆减,罗浮梦断,春宵一刻。 皴玉谁温,凝脂自暖,空劳相忆。正香残漏俏,灯昏酒冷,此情何极。
hàn gōng jiāo é huáng   fēng liú zǎo chūn xiāo xi qiān huá yíng xuě   bīng zhào shuǐ   yíng yíng
nòng yǐng qīng pín   xiàng rén wēi xiào   fāng xīn shuí shí duì zhū lián yǎn   chuāng bàn   yān rán xiào qīng guó
zuì hèn hūn huáng yuè hēi huā cóng zhī nán zhī běi shòu 寿 yáng zhuāng jiǎn   luó mèng duàn   chūn xiāo
cūn shuí wēn   níng zhī nuǎn   kōng láo xiāng zhèng xiāng cán lòu qiào   dēng hūn jiǔ lěng   qíng